Trong xe tối tăm, Hoắc Tây khẽ cười.
Cô vươn ngón tay trắng thon dài lên, khẽ khàng vuốt ve đường gân trên cổ anh, giọng nói cô cũng khàn khàn, thật sự cực kỳ quyến rũ: “Tống Giám đốc Trương ở tuổi này rồi mà vẫn tràn đầy tinh lực.”
Trương Sùng Quang không nói gì, anh cảm nhận được ma lực từ trên ngón tay mảnh mai của cô.
Đến khi không thế chịu đựng được nữa, anh mới nắm lấy tay cô, đưa lên môi cắn nhẹ.
“Hoắc Tây, em toàn học thói xấu.”
Cô là người cầm lái trở về, về đến biệt thự đã gần mười giờ, đèn tầng hai đã tắt.
Chỉ có chiếc đèn ngủ nhỏ dưới sảnh tằng một còn sáng.