Trương Sùng Quang đứng dậy, đi đến sau lưng cô.
Sợ cô phỏng.
Anh lấy chiếc cốc trong tay cô trước, sau đó ôm eo cô, ghé vào gáy cô, lấm bấm: “Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, Hoắc Tây, hình phạt nhỏ nhưng hậu quả lớn!”
Hoắc Tây im lặng rất lâu.
Anh tưởng cô tức giận, định dỗ dành cô, dù sao tức giận với người ngoài cũng không đáng. Vả lại bọn họ vừa mới quay lại, bây giờ tâm trạng Trương Sùng Quang cũng rất tốt, muốn bồi thường lại cho cô những năm tháng ấy.
Thì lúc này, Hoắc Tây xoay người, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh.
Bọn họ đều cao nên trông cực kỳ xứng đôi, ôm ấp nhau cũng vô cùng đẹp mắt, Hoắc Tây tựa mặt vào cổ anh, nhỏ giọng nói: “Trương Sùng Quang, anh nói dối, nếu ngày ấy anh thật sự không để ý thì anh đã không hút thuốc, cũng không đẩy em ra!”
Anh không nói một lời.
Hoắc Tây im lặng một hồi rồi nói: “Chắc anh thầm nghĩ trong lòng rằng em có thế tìm được người tốt hơn, nhưng Trương Sùng Quang à, chân của anh không hoàn mỹ, em cũng không hoàn hảo… Vậy chẳng phải bây giờ chúng ta xứng đòi vừa lứa sao?”
Anh muốn nói không phải vậy, anh muốn nói cô khác với những người khác.
Ngón tay dài thon thả của Hoắc Tây chạm vào môi anh.
Thật ra đều giống nhau cả.
Nếu cô có thể chấp nhận người khác, thì làm sao bọn họ của nhiều năm sau có thể ở bên nhau như bây giờ?
Hoắc Tây lại nhìn Trương Sùng Quang, cô không cho phép anh trốn tránh, ngày hôm nay là do anh tự tìm đến, cô cũng không có cơ hội buông tha, cô nói: “Đã đến tuổi này rồi, chúng ta cũng chẳng phải ở thời non trẻ đầy tốt đẹp nữa! Trương Sùng Quang, chúng ta hãy thử xem.”