Trương Sùng Quang nhìn con gái.
Cô bé đang bò trên mặt đất, dáng vẻ ngây thơ chẳng hiểu gì.
Anh sờ gương mặt của Hoắc Tây, nở nụ cười nhẹ: “Anh cũng không làm suốt hai năm qua rồi, em không cho anh làm, cũng chẳng cho anh nghĩ? Suy đi tính lại, anh cũng có phạm tội gì đâu, luật sư Hoắc.”
Đương nhiên là anh không phạm tội, chỉ cần anh muốn, cô đều sẵn lòng.
Ấy vậy mà Trương Sùng Quang cũng không muốn, nhưng không phải không muốn, mà là không muốn nhanh như vậy.
Anh vẫn còn hơi khó chịu vì chuyện ấy, cảm thấy bản thân rất có lỗi với Hoắc Tây, nếu trước kia anh không làm ra cái chuyện đần độn như thế, Hoắc Tây cũng chẳng phải chịu uất ức… vả lại, nếu chỉ một mình anh được sung sướng, thì làm chuyện ấy có ý nghĩa gì cơ chứ?
Nhưng anh không nói điều này với Hoắc Tây.
Anh chỉ vổ nhẹ lưng cô, lặng lẽ an ủi…
Hoắc Tây không dậy ăn sáng, dù Trương Sùng Quang gọi nhưthế nào cô cũng không ăn.
Cô đang nằm trên giường ăn vạ, dường như lại trở về cô thiếu nữ ỷ lại Trương Sùng Quang, cuối cùng Trương Sùng Quang đành vỗ mông cô vài cái.
Buổi trưa, ánh mặt trời chói chang.
Bữa cơm trưa sum vầy hiếm hoi này do Trương Sùng Quang tự mình nấu, hai đứa lớn giúp đỡ anh, còn đứa nhỏ thì anh cởi giày và áo khoác cho cô bé, rồi đặt vào ngực mẹ để hai mẹ con ngủ với nhau.