Hoắc Tây dán mặt vào gối, lặng lẽ nhìn anh, chờ anh đến bên mép giường.
“Em ngủ ngon không?”
Trương Sùng Quang mở miệng, cất giọng hơi khàn.
Hoắc Tây giơ tay, nhẹ nhàng nhặt bông hoa hồng kia lên, cúi đầu hỏi: “Anh hái ở đâu vậy?”
Cô đoán anh không thể chạy bộ, cửa hàng bán hoa cũng không mở cửa sớm như vậy.
Trương Sùng Quang ngồi xuống mép giường, anh dùng mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô… Trong nụ hôn lại mang theo một chút trêu đùa, dù Hoắc Tây và Trương Sùng Quang đã là vợ chồng lâu năm, nhưng bây giờ cô cũng không thể chịu nối, quay mặt sang chỗ khác.
Trương Sùng Quang thu tay về, cười khẽ: “Sau vườn có một miếng đất nhỏ, giống hoa được đưa từ nước ngoài về… Sao thế, em ở đây lâu vậy rồi mà vẫn chưa thấy à?”