Nhưng vào thời điếm mấu chốt, anh bỗng phát hiện Hoắc Tây lại không hề động tình.
Cô mềm người nằm dưới thân anh,
Nhưng không hề có chút cảm giác nào.
Trương Sùng Quang khàn giọng nói: “Hoắc Tây, em thả lỏng một chút nào, em có nhớ trước đây chúng ta cũng từng vui vẻ như thế này không?”
Có lẽ hôm nay cô chủ động như vậy đã làm dấy lên hy vọng trong lòng anh.
Anh nghĩ, có lẽ bọn họ sẽ vượt qua được.
Hoắc Tây từ từ mở to mắt, trong mắt cô ngập tràn hơi nước, cô chỉ dịu dàng nhìn Trương Sùng Quang như thế… Lát sau cô vòng tay qua cố anh, vùi mặt vào hõm cố anh, nhẹ giọng nói: “Em không sợ đau, nhưng nếu anh đau lòng thì trong tủ đầu giường có bôi trơn đó, em vừa mới mua.”
Trương Sùng Quang chống hai tay bên người cô.
Trong lòng ngập tràn đau đớn.
Nhưng anh vẫn không thế hiện ra ngoài mặt, chỉ cúi đầu cắn nhẹ chóp mũi cô, giọng nói trầm khàn quyến rũ: “Phụ nữ tốt sẽ chuấn bị thứ này bất cứ lúc nào sao? Hoắc Tây, em đang dẫn người phạm tội đây.”
Cô ngửa đầu nhìn anh, mái tóc đen xõa tung ra trên gối.
Đôi môi đỏ mọng hé mở, âm thanh khe khẽ nghe thật gợi cảm: “Vậy anh có muổn phạm tội không?”
Đương nhiên là anh muốn.
Trương Sùng Quang không do dự nữa, vươn tay mở tủ đầu giường lục tìm đồ vật kia, anh chưa từng sử dụng qua nên động tác hơi ngập ngừng , hơn nữa đã lâu lắm rồi bọn họ vẫn chưa…