Hoắc Tây chậm rãi xoay người.
Cô thản nhiên đảo mắt nhìn cặp cha mẹ kia, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, sau đó lập tức nở nụ cười nhạt: “Hóa ra Miên Miên nhà chúng tôi ở trường được quan tâm nhiều như vậy, thế mà người làm phụ huynh tôi đây lại không biết chuyện này, đúng là không làm tròn bổn phận của mình.”
Những người đó làm sao dám hé răng nói gì!
Đây là nhà họ Hoắc, tài sản của nhà họ Hoắc cộng với của công ty Trương Sùng Quang có thể mua đứt cả thành phố B, là ai lại không biết điều mà dạy dỗ ra một đứa con vô ý vô tứ như vậy chứ, dám gọi người ta là tên què, còn dám bắt nạt con gái nhà người ta?