Sáng thứ bảy, Hoắc Tây nhận được thư chuyển phát nhanh từ thư ký Tân.
Là một chiếc áo phông trắng, trên đó có dòng chữ “Trương Duệ tất thắng.”
Thư ký Tần để lại lời nhắn: “Tổng Giám đốc Trương cũng có một cái giống vậy, là do bạn nhỏ Trương Duệ đòi ạ.”
Hoắc Tây dựa vào ghế da, cầm tấm card ghi lời nhắn, bật cười.
Ba giờ chiều, cô mặc chiếc áo phông trắng vào trong rồi khoác áo măng-tô bên ngoài, lái xe đến trường học của Duệ Duệ, hoạt động được tố chức ở sân thế dục trong nhà ngập nắng nên dù phụ huynh chỉ mặc áo phông cũng sẽ không thấy
lạnh.
Trương Sùng Quang đã tới trước cô.
Anh cũng mặc áo phông trắng có dòng chữ “Trương Duệ tất thắng” giống cô, anh vốn đã đẹp trai tuấn tú, sau khi được mài giũa trên thương trường vài năm thì đã tỏa ra khí chất sắc bén khó lòng tiếp cận, lúc này mặc chiếc áo kia lại có vẻ trẻ hơn rất nhiều, nhìn như mới ngoài ba mươi.
Anh ngồi trên bãi cỏ nhìn Hoắc Tây, ánh mắt như ấn giấu ngọn lửa nhỏ.
Hoắc Tây bước đến rồi ngồi xuống cạnh anh.