Lục u cười nhạt: “Con và anh ta đã là quá khứ, bây giờ anh ta ở bên ai chả được.”
Cô Hồ cũng mỉm cười: “Tính tình của con, giống với mẹ con nhiều hơn.”
Nhớ đến Lục Khiêm, cô Hồ thở dài cảm thán.
Trong số những người phụ nữ nối tiếng ở thành phố B, khi còn trẻ không ai không nhớ Lục Khiêm, lúc ấy muốn người đó đồng ý một cái hẹn rất khó, không nghĩ tới cuối cùng thằng nhóc kia lại bị Minh châu nhặt về nhà.
Lục Thước thì quá giống người kia của nhà họ Hoắc, mà Lục u lại thừa hưởng tất cả vẻ đẹp của Lục Khiêm và Minh châu.
Thông minh đơn thuần.
Không ngoa khi đặt tất cả những lời tốt đẹp trên thế giới lên cho cô.
Lục u nhìn biểu cảm của cô Hồ, nói một câu cợt nhả: “Dì Hồ, dì đang nghĩ đến bố con sao?”