Anh ta nghĩ, nếu lúc đó Lục u và anh ta không chia tay.
Có lẽ anh ta có thể được cứu rỗi, sẽ không giống với bây giờ, trong đầu chỉ toàn nghĩ về việc kinh doanh, sinh ý mà không đế ý đến cuộc sổng.
Ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh ta…
Cứ như vậy, rời bỏ anh ta mất rồi!
Lúc này, cửa xe mở ra, giọng nói của Từ Chiêm Nhu vang lên: “Anh Chương, tôi đã xong.”
Giây tiếp theo, cô ta nhìn thấy bức ảnh.
Bầu không khí bổng trở nên bất thường, Từ Chiêm Nhu đang định nói gì đó thì Chương Bách Ngôn đã cất ảnh đi, lạnh nhạt nói: “Cô ngồi ở phía trước!”