Từ Chiêu Nhu không cam tâm nhưng vẫn nghe theo sự sắp xếp của Chương Bách Ngôn, bởi vì anh ta là sếp của cô ta… Cũng bởi vì cô ta yêu anh ta, muốn ở bên anh ta.
Trên lầu hai, cô Hồ đã sớm đợi ở đây.
Người bình thường không thể nhận được sự đón tiếp này, chỉ có hai nhà họ Hoắc và họ Lục mà thôi.
Lúc Lục u đi tới, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, có gì đó kì lạ.
Cô Hồ vốn dĩ đang ngồi uống trà, thể hiện uy quyền của trưởng bối, thấy có người đi tới, sắc mặt trắng bệch, cô ấy không quan tâm đến bất cứ điều gì khác nữa mà lập tức đứng dậy hỏi: “Có chuyện gì vậy, ai bắt nạt tiểu Lục u của chúng ta?”
Lục u vẫn chưa quên ý định của mình khi đến đây.
Mặc dù mắt đỏ hoe, nhưng cô bé vần miễn cưỡng nở nụ cười: “Con không sao, chỉ bị gió thối làm cay mắt thôi. Dì Hồ, dì ngồi đi.”