Hoắc Tây kéo người vào lòng, hôn chị: “Được rồi, sáng mai tôi chắc chắn sẽ ăn nhiều hơn, nhưng hôm nay đã muộn rồi!”
Mặt chị Lý đỏ lên.
Hoắc Tây lên xe đi làm, trước khi khởi động xe, cô nghĩ: “Đã ăn một quả táo như vậy rồi, làm sao mà ăn sáng được nữa.”
Trong phòng bếp, Lục u nghịch ngợm.
Cô bé cầm nĩa trong tay, nhìn chiếc xe bên ngoài rời đi, thì thầm: “Dáng vẻ chị Hoắc Tây hệt như thiếu nữ khi tìm được mùa xuân!”
Chị Lý không hiểu, hỏi han: “Vậy là trong hội nghị có người yêu thích sao?”
Lục u nhìn chị, nhẹ nhàng nói vài chữ: “Đề phòng có kẻ cướp nhà!”
Nói xong, cô bé lau miệng rồi chạy.
Đi đến câu lạc bộ để nhận nhiệm vụ, ngồi trong văn phòng cho đến mười giờ cô bé mới chậm chạp lái xe đi gặp người…
Địa điếm do cô Hồ sắp đặt.
Một tiệm làm tóc rất phong cách, nghe nói cô Hồ đã làm ở đây từ khi còn nhỏ, lâu dần nên vô cùng gắn bó, mỗi lần cô ấy tới đều coi như đang ở trong chính ngôi nhà của mình.