Hoắc Tây lặng lẽ quan sát, nhìn anh bước ra khỏi phòng ngủ, lẳng nghe anh đóng cửa phòng khách.
Cô ngồi dậy trong bóng tối, đưa tay ra nhận quà.
Đó là một quả táo đỏ.
Cô ngửi nó, nó có mùi thơm rất dễ chịu, mùi thơm của thịt quả.
Đây là quà Giáng sinh của Trương Sùng Quang, Hoắc Tây cắn môi, thật cấn thận mà cắn một miếng… Chua chua ngọt ngọt, ăn rất ngon.
Nửa đêm sau cô ngủ rất ngon, cô mơ về tuổi trẻ của mình.
Khi thức dậy, trời đã sáng.
Hoắc Tây nhìn thời gian, đã là bảy giờ, cô nhanh chóng đứng dậy… Một lát nữa cô phải đưa Miên Miên và Duệ Duệ đến trường, nhưng vừa mới xuống lầu, người giúp việc trong nhà đã nói cho cô: “Buổi sáng cậu chủ Sùng Quang dậy sớm, Duệ Duệ và Miên Miên muốn ngắm tuyết, cậu chủ Sùng Quang đã đưa bọn họ đến trường trước rồi, có lẽ sẽ chơi ở trên đường một lúc.”
Hoắc Tây hơi bất ngờ.