Trong chốc lát, giọng nói của Hoắc Tây hơi khàn: “Anh muốn biết sao?”
Trương Sùng Quang không nói gì.
Anh chỉ lẳng lặng nhìn cô, thật lâu sau, giọng nói vang lên: “Muộn rồi, nên đi ngủ thôi.”
Nói xong, anh thu dọn đồ đạc của mình.
Ban đầu, anh khồng định ở nhà ngủ qua đêm, có lẽ là để tránh bị nghi ngờ nhưng lúc tới đây thì xe anh bị hỏng, lão Triệu đến bây giờ cũng không trả lời tin nhắn anh. Vì vậy, Trương Sùng Quang đã ở lại ngủ.
Phòng ngủ của anh, vẫn được giữ lại như trước.
“Ngủ ngon.”
Trương Sùng Quang đứng dậy đi lên lầu, anh nhẹ giọng nói với Hoắc Tây.
Hoắc Tây biết anh đang trốn tránh, cô không quan tâm, khẽ mỉm cười: “Chúc ngủ ngon.”