Hoắc Tây ừm một tiếng, hai người sóng vai đi bên nhau, Trương Sùng Quang không buông tay, vẫn ôm lấy vai cô như vậy... Truyền hơi ấm cho cô trong đêm đông này, lúc này, họ dường như đã quay trở lại mối quan hệ ban đầu, anh là anh Sùng Quang luôn chăm sóc cho em trai em gái của mình.
Đèn đường sáng rực, những bông tuyết đang nhảy múa dưới ánh đèn.
Hai hình bóng bị ánh sáng kéo dài thật dài...
Một lúc lâu sau, Hoäc Tây ngẩng đầu lên hỏi: “Chân có đau không?”
Trương Sùng Quang lắc đầu: "Không đau."
Thực ra thì hơi đau, nhưng màn đêm quá êm dịu, con đường này lại yên lặng đến thế... Hết thảy đều vô cùng tốt đẹp, Trương Sùng Quang thậm chí còn bằng lòng đi mãi.
Trở lại biệt thự nhà họ Hoắc.
Người gác cửa vội vàng gọi xe đến đón họ, Trương Sùng Quang nhẹ giọng nói không cần, anh và Hoắc Tây sóng vai nhau đi từ từ về nhà chính, vừa đến cổng lớn đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
“Là mùi gà tây, đã mấy năm rồi em không được ăn." Hoắc Tây nói.
Trương Sùng Quang dịu dàng mỉm cười.
Khi họ cùng nhau bước vào nhà chính, những người đang đợi trong nhà đều nở nụ cười đầy ý vị, hai đứa nhỏ cũng rất vui, đặc biệt là Miên Miên, cô bé chạy. tới ôm lấy cánh tay Trương Sùng Quang, vui vẻ gọi một tiếng "Bổ.