Anh quay đầu định hỏi gì đó nhưng Hoäc Tây đã ngồi thẳng dậy, lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn Zalo.
Hình đại diện của đối phương là một người đàn ông trẻ. Trương Sùng Quang lại thấy hơi chua. Sau đó, họ không nói gì nữa, chiếc RV màu đen chạy êm trên đườn
lúc sau thì có thể cảm nhận được tài xế đang cố tình thả chậm tốc độ, Tây không lầm thì ông ấy thậm chí còn lượn quanh bờ sông thêm một vòng.
Hoắc Tây nghĩ: Nhạt nhẽo thật.
Cô gõ lên ghế trước, nói: “Còn lượn nữa thì tám giờ mới được ăn tối đấy.”
Phía trước là Lão Triệu.
Lão Triệu là một người kỳ cựu trong nhà họ Hoắc, có thể coi là đã nhìn Trương Sùng Quang và Hoắc Tây lớn lên, sau khi bị vạch trần, ông ấy chỉ xoa đầu cười ha ha nói: “Hôm nay là đêm Giáng sinh, tuyết rơi dày lắm, cậu chủ và cô hai bây giờ đều đang độc thân mà, chỉ bằng cứ miễn cưỡng ở bên nhau qua mùa này đi... Chú hứa sẽ không nói ra đâu, cũng sẽ không nhắc đi nhắc lại, yên tâm, sẽ không ai biết đâu."