Cửa sổ hạ xuống một nửa, Trương Sùng Quang ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn chằm chằm.
Khi chia tay Hoặc Tây, thật ra thì anh đã sớm nghĩ tới sẽ có ngày này, nhưng khi thực sự nhìn thấy thì lại ít nhiều cảm thấy mất mác, thậm chí còn thấy choáng váng.
Từng bông tuyết nhỏ lượn lờ bay vào trong xe, rơi xuống vai anh.
Chiếc áo khoác len mỏng chất lượng cao lập tức nuốt chửng vật nhỏ bé mỏng manh kia, làm cho nó trông như thể chưa từng xuất hiện ở trên đời.
Hoắc Tây nhìn thấy anh, hai người đối mặt. Ánh mắt Trương Sùng Quang thâm sâu khó dò, nhưng anh vẫn giữ một phong độ tốt... Tài xế xuống xe mở cửa cho anh, anh hơi do dự, cuối cùng cũng
xuống xe, đi về phía Hoắc Tây đang yên lặng đứng chờ.
Hoäc Tây nhìn anh thêm vài giây, sau đó nói mấy câu với người đàn ông trẻ tuổi phía đối diện.