Hoắc Tây đổ mồ hôi khắp người, anh lại lau khô cho cô. €ó lẽ đã hao hết hơi sức...
Hoäc Tây chìm vào giấc ngủ say, anh chạm vào cô, cô cũng không cảm giác được gì, ngoan ngoãn nằm đó.
Ánh mắt Trương Sùng Quang tĩnh mịch.
Anh vừa thu dọn xong thì người giúp việc cũng đã dẫn bác sĩ Lâm tới, biết bên trong có thể có chuyện gì đó nên gõ cửa trước: "Ông chủ, bác sĩ Lâm đến rồi."
Trương Sùng Quang ngồi ở mép giường, chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Hoắc Tây, lạnh nhạt nói: "Vào đi!"
Người giúp việc dẫn bác sĩ vào.
Bác sĩ bước vào, biết thân phận của Hoäc Tây nên cũng không dám sơ suất, cẩn thận đo nhiệt độ cơ thể cô, nhìn rồi nói: "Hơn 38 độ, đã giảm một chút!”