Nhưng mà, điều này không trấn an Hoắc Tây được chút nào.
Từ nhỏ cô đã yếu ớt, độc chiếm tình yêu thương của Hoắc Minh và Ôn Noãn, sau đó có em trai, em gái, cô lại học cách làm một người chị gái tốt... sau này nữa cô trở thành vợ của Trương Sùng Quang, làm mẹ của các con.
Qua nhiều năm, Hoắc Tây đã vào vai một cách thuần thục.
Cho đến khi lâm bệnh nặng, cô gái nhỏ ẩn sâu trong nội tâm cô mới được giải thoát.
Khi đó cô mới có thể nói đau, mới có thể nói sợ.
Mặt cô áp vào gối, ánh mắt không có nhiều tiêu cự, chỉ dịu dàng nhìn anh... Giống như khi còn nhỏ, mỗi lần bị bệnh cô đều muốn anh ở bên cạnh.
Cõi lòng Trương Sùng Quang tan nát.
Đôi tay anh run rẩy nhẹ nhàng chạm vào mặt cô, lẳng lặng an ủi cô, thậm chí anh còn cúi xuống má kề má với cô, ấm áp và nóng bỏng quyện vào nhau...