Hoäc Tây biết chạy không thoát.
Cô cũng không có ý định chạy, cô ngồi phịch xuống sô pha, liếc anh: “Mới mẻ nha! Không thèm để ý mà còn khẩn trương như vậy, Trương Sùng Quang có phải đầu óc anh có bệnh hay không đấy? Nếu thật sự không ổn, tôi giới thiệu cho. anh một bác sĩ, để anh khám xem sao, tôi sợ anh đến già đầu óc không tốt sẽ bị Alzheimer, trở thành một người không nhớ đường về, đến lúc đó Miên Miên và Duệ Duệ có thể còn phải đi khắp thế giới tìm anh đấy nhỉ.”
“Sao em không nói luôn là tôi phải mặc tã giấy đi?” Trương Sùng Quang nửa ngồi xổm xuống, xoắn ống tay áo Hoắc Tây lên, sau đó anh nhìn thấy vài vết thương trên cánh tay gầy gò trắng nõn của cô,