Nhưng mà Hoäc Tây lại hoàn toàn không nhận ra, khuôn mặt của cô tái nhợt, run tay từ trong tủ đồ lấy ra một bao thuốc lá nữ, cô không hút nhưng lại đốt, khói thuốc tràn đầy thùng xe, lúc cô nghiêng đầu nhìn Trương Sùng Quang.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống,
Giọng điệu Hoắc Tây vô cùng lạnh nhạt: “Mở cửa lớn ral”
Trong đêm mưa, khuôn mặt Trương Sùng Quang đều đanh lại, anh cúi đầu nhìn cánh tay Hoắc Tây... Tất cả đều là máu, nhìn thấy mà giật mình, anh biết Hoắc Tây từ trước đến nay là người lý trí, nhưng mà hiện tại cô đã dần mất đi lý trí.
Anh không cho cô rời đi, cũng rất bạo lực đưa tay vào, mạnh mẽ mở cửa xe.