Nhưng bây giờ, với sự nghiêm túc,
Là thật sự từ bỏ rồi, từ bỏ theo đuổi anh, từ bỏ gương vỡ lại lành với anh. Kỳ thật, cô cũng không nghĩ tới sẽ dễ dàng như vậy.
Trước đó, cô luôn cho rằng mình càng bị áp chế sẽ càng dũng cảm, kết quả cũng chỉ là khoảng thời gian một hai tháng, cô đã tiêu hao hết tất cả sinh lực ấy.
Phải, tình yêu cần sinh lực.
Mà cô và Trương Sùng Quang, đều không còn, cho nên tình yêu của bọn họ không thể tiếp tục.
Hoäc Tây rời đi,
Lúc cô tới mưa nhỏ kéo dài, lúc rời đi, cũng đã là mưa to tầm tã.
Cuối thu ở thành phố B, rất ít khi có mưa lớn như vậy.
Hoắc Tây đi được hai bước, trên người đã bị ướt đẫm, nhưng cô cũng không thèm để ý... Máu trên cánh tay càng ngày càng nhiều, về sau bị nước mưa pha loãng, chỉ có thể nhìn ra một mảnh hồng nhạt.