Ước chừng là chuyện tối hôm qua, sáng nay bọn họ ở chung rõ ràng cũng có chút không được tự nhiên, Hoắc Tây ăn xong bữa sáng lại ôm Tiểu Hoắc Tinh, Tiểu Hoắc Tinh biết cô phải đi, rất luyến tiếc, cứ ôm cô không buông.
Hoäc Tây hôn bé một cái, trấn an: “Có bố ở đây mà.”
Cô giao Tiểu Hoắc Tinh cho Trương Sùng Quang, nhẹ giọng nói: “Khoảng bốn giờ chiều em về, ở đây vẫn luôn có dì, buổi trưa cũng sẽ có người đưa cơm tới”
Trương Sùng Quang gật đầu, thái độ rất lạnh nhạt.