Trong lòng Trương Sùng Quang run lên.
Anh có thể khẳng định, Hoắc Tây đã biết thân phận của Hà Lộ, cô nói như vậy là đang cố ý chọc tức anh mà thôi.
Khi nhận lấy cái ly, anh suy nghĩ nên trả lời như thế nào.
Một giây sau, thân thể anh khẽ run lên, bởi vì tay Hoắc Tây đang phủ trên mu bàn tay của anh, cái loại nữ tính mềm mại mịn màng này, đã thật lâu anh không cảm nhận được, hơn nữa, đó còn là người phụ nữ anh yêu.
Giải thích hay phản bác, một chữ cũng nói không nên lời.
Anh thậm chí có thể cảm nhận được, lòng bàn tay của cô đang khế động, nam nữ trưởng thành bọn họ đã là vợ chồng nhiều năm, cho dù là tiếp xúc nho nhỏ trên thân thể thì cũng đủ để cho lòng người nhộn nhạo.