Nửa giờ sau, thư ký Tần tới, một người bình thường mắt cao hơn đầu giống như Hà Lộ lúc này lại quấn lấy thư ký Tần kể khổ: “Tôi một lòng một dạ làm việc, đều là vì tốt cho Tổng Giám đốc Trương. Thư ký Tần, cô nói với Tổng Giám đốc Trương đi, lần sau tôi nhất định sẽ không ăn uống gì ở đây nữa, cũng sẽ biết chừng mực.”
Thư ký Tần nhìn đồ ăn vặt trên bàn uống nước, lại nhìn lại trang phục của vị này...
Thư ký Tần nở nụ cười: “Thu dọn hành lý đi! Chuyện Tổng Giám đốc Trương đã quyết định thường sẽ không thay đổi đâu, trừ khi tôi cũng muốn cuốn gói ra đi giống như cô.”
Hà Lộ vẫn còn muốn tiếp tục cầu xin, thư ký Tần cũng đã là người có tuổi, nói một câu chân thành với cô ta: “Người như Tổng Giám đốc Trương đã lăn lộn trong giới kinh doanh suốt bao nhiêu năm nay, dạng người đẹp nào mà chưa từng gặp, người ngoài không thể thò tay vào giữa ngài ấy và luật sư Hoắc được đâu. Cô được chọn trúng thì cứ làm tốt việc của mình là được rồi, nói một vài lời Tổng Giám đốc Trương thích nghe... Thế nhưng cô cũng hay thật, chuyên gia đi gây sự với luật sư Hoäc, đó là người Tổng Giám đốc Trương đặt trên đầu quả tim, tình nguyện dùng cả tính mạng để đổi lấy, tại sao trước khi làm điều gì đó cô không tự cân nhắc sức nặng của chính mình một chút?”