Trương Sùng Quang cúp điện thoại, một lát sau điện thoại đã vang lên âm báo tin nhắn.
Là Hoäc Tây gửi địa chỉ bệnh viện tới.
Sau khi đọc xong, Trương Sùng Quang bắt đầu thay quần áo, bởi vì chân của anh không tiện di chuyển nên sau khi thay quần áo xuống lầu xong đã là chuyện của mười phút sau.
Đêm khuya, phòng khách vẫn còn người, là Hà Lộ.
Hà Lộ ngẩng đầu nhìn thấy anh quần áo chỉnh tề, không khỏi đứng dậy, biểu cảm cũng vô cùng tế nhị: “Tổng Giám đốc Trương, anh phải ra ngoài sao?... Là vì luật sư Hoắc sao?”
Trương Sùng Quang đứng trên cầu thang, ánh mắt rủ xuống.
Hà Lộ ngồi trên sô pha xem TV, đồ ăn vặt chất đống trên bàn uống nước, anh nghĩ mấy thứ này cũng không phải là người giúp việc mua, bởi vì anh không thích ăn những thứ này, mà người giúp việc trong nhà cũng không phải không biết chừng mực như vậy.
Lại nhìn Hà Lộ, trên người cô ta vậy mà lại đang mặc một bộ váy ngủ tơ tằm hai dây.