“Trương Sùng Quang, vậy tại sao anh còn giữ tôi lại?”
Ngón tay thon dài của Trương Sùng Quang nhẹ nhàng vén rèm lên, tấm rèm màu đen giống như mái tóc đen bị mưa thấm ướt một nửa của Hoắc Tây, dày dặn đẹp đẽ...
Thật lâu sau, anh mới nhỏ giọng nói: “Không vì cái gì cả, chỉ là vì cô chẳng có gì khác những người khác mà thôi.”
Chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.
Nói xong những chuyện này, anh đuổi Hà Lộ ra ngoài, anh thuê cô ta làm việc nhưng hai người cũng không ở trong cùng một căn nhà.
Ký túc xá của Hà Lộ nằm ở dãy nhà phía sau. Ngủ cùng một chỗ với người giúp việc.
Đợi đến khi yên tĩnh lại, Trương Sùng Quang lại nhìn ra cửa sổ... Một giọt nước rơi xuống từ mái hiên cửa sổ, trong vắt.
Anh đã hạ quyết tâm cắt đứt quan hệ với Hoắc Tây.
Anh không chịu gặp cô, không cho phép cô bước vào thế giới của mình, mà Hoắc Tây cũng không phải không gặp anh thì không được, chỉ là cô thường xuyên đến nơi này, có khi sẽ mang đến cho anh một quyển sách mà cô đã đọc, có khi lại mang hai phần sủi cảo nhân thịt bò do chính Hoắc Minh tự tay làm, một phần luộc một phần rán, đó là món mà Trương Sùng Quang rất thích ăn từ nhỏ, sủi cảo đầy ắp nhân thịt bò, ăn vô cùng đã nghiền.