Đúng lúc này, người giúp việc đưa trà nhài lên.
Nhưng Hoắc Tây chưa uống ngay, cô khế cười, nói: “Cô nói rất đúng, không có ai sẽ yêu ai mãi mãi cả! Thế nhưng cô Hà, tôi nghĩ nếu Trương Sùng Quang yêu cô thì cũng đã đồng ý cho cô một thân phận từ lâu rồi không phải sao? Cũng đâu cần để cô phải... cống thân phận chưa được cưới vào cửa mà ở đây sử dụng quyền lợi của bà cả, khiến cho tôi biến thành người như kẻ thứ ba vậy chứ?”
Mặt Hà Lộ đỏ bừng lên, cô ta muốn phản bác lại nhưng không thể bật ra dù chỉ một chữ.
Người giúp việc đứng bên cạnh suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Nên thế này mới đúng, sướng chết cô ấy rồi!
Hoắc Tây cũng không muốn đợi lâu, cô nhận lấy khăn mặt người giúp việc đưa tới, lau qua mặt mũi, nhẹ giọng nói: “Thông báo với ông chủ rằng tôi đã tới đây, nếu anh ấy không tiện thì lần sau tôi lại đến.”