Hoäc Tây lái xe vào biệt thự của Trương Sùng Quang. Đã là hoàng hôn.
Ngày mưa dầm, một lớp khói bụi hoàng hôn vương vấn giữa không trung, nhìn có vẻ hơi mờ mịt hư vô.
Biệt thự rất lớn, bảo vệ ở cổng vậy mà lại nhận ra cô, không hỏi nhiều lời liền lập tức mở cửa cho cô, còn lặng lẽ giơ tay làm ra ký hiệu cố lên, Hoắc Tây đoán có lẽ trước đây bảo vệ cũng từng phục vụ hai ông bà cụ.
Gô cười, lái xe vào biệt thự, đi vòng qua một đài phun nước, dừng lại trong bãi đỗ xe.
Mưa tầm tã không ngớt.
Thực sự không phù hợp để ra ngoài, cũng không phù hợp để đi lấy lòng người khác, thế nhưng Hoắc Tây vẫn chọn đến đây đón Trương Sùng Quang trong thời tiết thế này, đương nhiên cô cũng biết anh cũng sẽ không đi theo mình.