Anh và cô nên duy trì một cuộc giao tiếp tốt đẹp, không cho người khác cơ hội chê cười.
Thế nhưng cô thực sự đã khiến anh nổi giận.
Đầu lưỡi Trương Sùng Quang đẩy khoang miệng, cười khẩy một tiếng: “Mới mẻ thật đấy! Luật sư Hoắc muốn chuyển đến chỗ của tôi, đã hỏi ý kiến của tôi lần nào chưa? Sao nào, da mặt dày như vậy là bởi vì nhớ nhung tôi sâu sắc sao? Chẳng lẽ gần đây không có thằng đàn ông nào có thể thỏa mãn cô à? Nếu cô
thực sự đang trống vắng vậy tôi có thể tìm giúp cô!”
Lời nói của anh vừa ngả ngớn vừa khó ưa, thực sự muốn làm cô phải tức giận, tốt nhất là tức đến mức không bao giờ trở về nữa.
Đương nhiên Hoắc Tây biết điều đó. Nhưng cô vẫn giơ tay lên, sau đó bàn tay nhẹ nhàng dừng trên gò má của anh, một cái tát rất nhẹ không những không đau mà ngược lại còn mang theo
một chút cảm giác thân mật.
Cô vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của anh, đôi môi đỏ mọng hé mở, giọng khàn khàn đầy gợi cảm.
“Trương Sùng Quang, sau này anh không được nói như thế nữa.”