Còn có đủ món đồ chơi đáng yêu của trẻ con.
Mỗi một thứ đều nhỏ nhắn mềm mại đáng yêu... Là của Tiểu Hoäc Tinh.
Cổ họng Trương Sùng Quang siết chặt.
Người giúp việc sợ anh không vui liền vội vàng nhặt những thứ kia lên nhét vào trong túi, chuẩn bị vứt ra ngoài, thế nhưng vừa nhét lại tất cả đồ đạc xong thì Trương Sùng Quang lại khàn giọng lên tiếng: “Cứ để đó trước đã!”
Người giúp việc không hiểu chuyện gì.
Giọng Trương Sùng Quang lại càng nhẹ nhàng hơn: “Để xuống, mọi người đi ra trước đi!”
Mấy người chị Ngô không rõ anh đang nghĩ gì, cũng không tìm được chính xác tính tình của anh, nghe anh nói vậy liền vội vàng bỏ chạy.Phòng khách rộng lớn chỉ còn lại một mình Trương Sùng Quang.