Trương Sùng Quang lập tức đứng dậy, khoác áo ngủ lên, đỡ vách tường từ từ đi xuống tầng, thế nhưng anh không nhìn thấy Hoắc Tây mà chỉ nhìn thấy mấy thanh niên mặc đồng phục của công ty chuyển nhà, chuyển một đống hành lý to nhỏ vào phòng khách, vẻ mặt của người giúp việc rất khó xử, chỉ có thể đi loanh quanh.
Trương Sùng Quang đi xuống, cuối cùng chị Ngô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Chị nói: “Ông chủ, không biết sao những thứ này lại được gửi tới đây, tôi hỏi là ai gửi cũng không biết rõ quy định lắm, ngài xem phải xử lý thế nào?”
Trương Sùng Quang nhìn đống va li hành lý này, mặc dù rất khiêm tốn nhưng vẫn có thể nhận ra được đây toàn là hàng hiệu.
Không cần phải nói, những thứ này là Hoắc Tây gửi tới.
Cuối cùng thì cô muốn làm cái gì?
Trương Sùng Quang lấy ví từ chiếc cặp táp trên bàn trà ra, rút ra khoảng mười triệu, đưa cho nhân viên của công ty chuyển nhà: “Trả những thứ này về giúp tôi!”