Cho dù thời gian trôi qua đã lâu, vẫn vụn nát.
Đùi trái của anh không có chỗ nào lành lặn, các mảng da thịt giống như được chắp vá lại.
Hoắc Tây nhìn mà muốn khóc.
Trương Sùng Quang nắm chiếc cằm thon của cô, sát lại gần hôn cô, nhẹ nhàng hỏi cô: "Trông đáng sợ lắm đúng không? Nó đi đứng còn không được linh hoạt, đi trên đường thường xuyên bị gọi là thằng què. Bây giờ nó không còn lực nữa, nếu cô muốn phát sinh quan hệ với tôi, cô phải tốn thêm sức lực. Hoắc Tây, ngồi trên một cái chân bị liệt, cô thật sự sẽ có cảm giác sao?”
Hoắc Tây mềm mại nằm trên giường.