Phòng ngủ rơi vào yên lặng.
Trương Sùng Quang không còn nghe thấy bất cứ âm thanh gì, nhưng thế giới nội tâm của anh đã hoàn toàn tan rã. Vừa rồi Hoắc Tây nói: “Trương Sùng Quang chúng ta thử bắt đầu lại lần nữa nhé.”
Anh nhắm chặt mắt.
Anh rất muốn đồng ý với cô, rất muốn trả lời cô: 'Hoắc Tây, chúng ta thử bắt đầu lại lần nữa."
Lần này anh sẽ không phụ lòng cô nữa. Đối xử tốt với cô. Cho cô mọi thứ tốt nhất!
Thế nhưng, anh lấy tư cách gì đây, Trương Sùng Quang, anh lấy tư cách gì hả?
Chân trái của anh bị liệt, đừng nói đến việc đi đứng, ngay cả cuộc sống vợ chồng cũng chỉ có thể để nữ ngồi trên. Điều cơ bản nhất của cuộc sống anh còn không thể cho cô thì anh dựa vào cái gì muốn bắt đầu lại với cô?
Trương Sùng Quang từ từ mở mắt, dường như trong đôi mắt anh mọi ánh sáng đều đã lụi tàn.
Anh nhìn thẳng phía trước bình tĩnh mở miệng. Anh nói chuyện rất chậm, có thể thấy anh đã suy nghĩ rất lâu.