Sau khi Trương Sùng Quang tỉnh rượu, cơn đau khiến chân trái không ngừng run rấy, bác sĩ Trịnh dù tức giận nhưng vẫn tiêm cho anh hai liều giảm đau, nhưng không mấy hiệu quả.
Bác sĩTrịnh ngẩng đầu nhìn anh: “Thuốc giảm đau đã mất tác dụng. Anh còn không biết giữ gìn thì sớm hay muộn cái chân này cũng bị cắt bỏ.”
Trương Sùng Quang biết, nghĩa là phải ngồi xe lăn cả đời.
Nhưng hiện giờ anh không còn quan tâm nữa…
Cứ như vậy, thời gian trôi qua nhanh chóng.
Thỉnh thoảng anh vẫn gặp Hoắc Tây, có khi là ở chỗ xã giao bên ngoài, có khi là vì bọn nhỏ.
Phần lớn thời gian anh đều ngồi xe lăn.
Anh cũng không tránh cô, bởi vì bên cạnh anh luôn có Hà Lộ, giống như việc có người đi cùng sẽ giúp anh nhặt lấy lòng tự trọng đáng thương của mình ở trước mặt Hoắc Tây. Vợ chồng đã ly hôn khi gặp lại nhau vẫn nên tôn trọng nhau.
Trương Sùng Quang cảm thấy vậy cũng tốt.
Vào cuối hè, bên cạnh Hoắc Tây xuất hiện thêm một người, ngoại hình sáng sủa.
Trương Sùng Quang biết, đây là đổi tượng hẹn hò do nhà họ Hoắc sắp xếp cho cô, Hoắc Tây cũng không từ chối nữa.