Ôn Noãn đặt một ly trà lên tay Trương Sùng Quang, thật lâu sau vẫn chưa đứng dậy, Trương Sùng Quang cũng cảm thấy không ổn trong lòng, anh nhỏ giọng nói: “Cảm ơn mẹ.”
Một chữ “Mẹ”, càng khiến ôn Noãn thêm đau lòng.
Cuối cùng bà không nhịn được, ừ một tiếng, sau đó vào nhà vệ sinh sửa soạn lại đồ.
Bầu không khí trong phòng khách rất khó
nói.
Hoắc Doãn Tư nhìn Trương Sùng Quang: “Bố tôi ngủ trưa bây giờ còn chưa dậy, tay ngứa quá, chúng ta đánh hai ván đi?”
Trương Sùng Quang cười nhạt: “Thua không được khóc nhè đâu đấy.”
Hoắc Doãn Tư hừ nhẹ: “Anh nghĩtôi vẫn còn tám tuối sao!”
Hai người đàn ông chăm chú chơi cờ, Lục Thước đứng bên nhìn, thi thoảng ngước về phía nhà vệ sinh.
Lúc này Hoắc Tây xuống lầu.
Cô bế Tiếu Hoắc Tinh mới tỉnh ngủ, chậm rãi bước xuống, Tiểu Hoắc Tinh từ xa đã thấy bóng dáng Trương Sùng Quang, kêu lên bố ơi bố ơi.
Không còn cách nào khác, Hoắc Tây đành phải bế cô bé đến.
Trương Sùng Quang không đứng lên được, anh cứ ngồi vậy nhận lấy Tiểu Hoắc Tinh, khoảnh khắc bọn họ chạm vào nhau, thậm chí anh còn đụng phải nơi nữ tính nhạy cảm của Hoắc Tây.