Lục u như vậy, cô Hà cũng rất khó xử.
Cô ta nhìn Trương Sùng Quang.
Trương Sùng Quang thở dài, đế cô ta đi trước, còn anh kéo Lục u lại trách mắng: “Đừng quấy! Cô ấy giận, anh lại phải dỗ.”
Lục u nghe thấy thì hoảng hốt, cô ngẩng đầu hỏi anh: “Anh phải lo lắng cho cảm xúc của cô ta, cho nên anh không quan tâm đến cảm xúc của chị Hoắc Tây đúng không? Anh Sùng Quang, em không tin, em thật sự không tin anh sẽ buông bỏ quá khứ, sẽ chấp nhận lấy một người phụ nữ xa lạ làm vợ thay thế chị Hoắc Tây.”
Trương Sùng Quang im lặng nhìn cô.
Một lúc lâu sau, anh nhẹ giọng hỏi: “Nếu không thì sao? Anh nói với cô ấy, chân anh biến thành như vậy là vì cô ấy, anh bắt cóc cô ấy để cô ấy quay lại bên cạnh anh, ngày nào cũng phải hầu hạ anh, ngày nào cũng nhìn chân anh như thế này? Lục u, em cảm thấy hôn nhân như vậy sẽ hạnh phúc sao? Tương lai chúng ta còn chưa được sắp xếp rõ ràng, hiện giờ lại thêm những chuyện đó… Em nghĩ anh với cô ấy có thể quay lại như trước sao?”