Đi vào lầu hai đấy cửa phòng sách ra, quả nhiên, Trương Sùng Quang đang làm việc, vẻ mặt còn rất tập trung.
Lục u nhìn một lát, định lẻn đi.
Trương Sùng Quang không ngẩng đầu lên mà nói: “Đi công tác về rồi à, mang theo thuốc cho anh không?”
Lục u ừ một tiếng, thoải mái tự nhiên ngồi lên sô pha, lấy ra tổng cộng bốn hộp thuốc không thể mua trong nước được từ chiếc ba lô nhỏ.
Cô nói: “Khi em đang mua thuốc thì nghe thấy bê bối về anh, em còn suýt ném thuốc xuống sông.”
“Vậy sao không ném?”
Lục u còn chưa cất lời, Trương Sùng Quang đã thấy trên khuôn mặt cô còn sót lại nước mắt, anh không khỏi thốt lên: “Sao vậy, hôm nay ra cửa không xem ngày hoàng đạo, ở đâu gặp Chương Bách Ngôn à?”
Lục u cảm thấy anh rất thần kỳ.
Nhưng đồng thời cô cũng không muốn nhắc đến Chương Bách Ngôn, chỉ nói một câu qua loa: “Gặp ở sân bay.”
Đôi khi Trương Sùng Quang cũng rất độc miệng: “Bảo sao trông em như gặp quỷ.”
Lục u cười chua xót.
Sau một lúc lâu, cô nói: “Anh Sùng Quang, đừng nói anh ấy như vậy! Năm đó… Anh ấy cũng coi như là người bị hại, đến bây giờ anh ấy vẫn không biết lý do thật sự, không biết tại sao em nhất định phải chia tay.”