“Lão Bạch, chúng ta đi thôi!”
Diệp Bạch trừng mắt nhìn Chương Bách Ngôn một cái, đuổi theo Lục u, anh ta quen tay đặt lên bờ vai mỏng manh của cô… Lục u không kháng cự, cuối cùng gần như dựa vào trong lòng anh ta.
Dáng người nhỏ bé dựa vào vòng tay rộng rãi, trông vừa thân mật lại xứng đôi.
Chương Bách Ngôn nhìn bóng lưng bọn họ, không nói lời nào.
Gặp lại Diệp Bạch khiến anh nhớ lại khi Lục u chia tay, cô nói với anh rằng bọn họ không có khả năng, cô nói Diệp Bạch theo đuổi cô đã lâu, cô nói cô muốn chọn con đường dễ dàng.
Trớ trêu thay, tiểu công chúa nhà họ Lục thành phố c lại đầu hàng trước đồng tiền.
Từ Chiêm Nhu đến bên cạnh anh, nhẹ nhàng nói: “Anh nghĩ thoáng đi, thời đi học cô ấy đã rất thông minh, tôi nghe người khác nói cô ấy luôn thích chơi với đàn ông giàu có, e là anh Diệp đây cũng chỉ là một trong số đó. Bách Ngôn, mấy năm nay anh vẫn luôn độc thân, người khác không biết nhưng tôi biết, dù trong tối hay ngoài sáng anh vẫn đang đợi Lục u… Nhưng anh cũng thấy, cô ấy không đáng.”