Hoắc Minh dựa vào ghế sô pha không nói một lời, người hầu vừa nãy sợ ông trách cứ nên nhỏ giọng nói: “ông chủ, bình thường tôi rất chú ý.”
Hoắc Minh đương nhiên biết, ông ôn tồn: “Không liên quan đến cô! Đi làm việc đi.”
Người giúp việc vội vàng lui xuống.
Hoắc Minh cảm thấy mệt mỏi, ông nhẹ nhàng nhắm mắt lại nhớ tới ngày Hoắc Chấn Đông qua đời, lúc ấy ông cũng nghe thấy Sùng Quang nói chăm sóc cho Hoắc Tây cả đời, hoá ra là thành toàn và chăm sóc như vậy, y hệt rùa đen rụt đầu.
Đúng lúc này, ôn Noãn từ lầu hai bước xuống.
Bà ngồi xuống bên cạnh chồng, thấp giọng nói: “Có vẻ ông không vui.”
Hoắc Minh vổ tay bà: “Sùng Quang có bạn gái.”
Đừng nói đến ông, ôn Noãn cũng rất bất
ngờ.
Hoắc Minh cười chua xót: “Em cũng không tin đúng không! Sao có thế tin chứ? Nhưng Hoắc Tây tin, cũng không biết Sùng Quang kích thích con bé thế nào, vừa mới bảo con bé đi xem mắt, con bé cũng đồng ý… Thôi cũng được, mỗi đứa đều có cuộc sống riêng cũng tốt.”