Hoắc Tây lái xe rời khỏi khách sạn.
Ngón tay mảnh khảnh nắm lấy vô lăng, cô cảm thấy mình rất bình tĩnh, nhưng tầm mắt lại nhoè đi.
Hoá ra, là nước mắt.
Hoá ra, cô vần sẽ khóc vì Trương Sùng Quang…
Lý trí nói cô dừng lại ở đây, nhưng làm sao một con người có cảm xúc lại có thể khống chế được cảm xúc của mình, Hoắc Tây sợ xảy ra chuyện nên đỗ xe bên lề đường.
Sau khi tắt máy, đôi tay cầm vô lăng của cô run rẩy.
Phải mất một lúc cô mới bình tĩnh lại, lặng lẽ nhìn dòng xe tấp nập phía trước, đường phố sôi động như vậy… Nhưng tình yêu của Trương Sùng Quang lại khiến cô phải cô đơn suốt đời.
Trách ai được!
Nên trách lúc trước chính cô đã mang anh về, nên trách lúc ấy đã chấp nhận anh, nhưng cô không ngờ đến kết thúc, cô lại không thể hoàn toàn bước ra, có lẽ cả đời này cô không thể chấp nhận người khác, nhưng Trương Sùng Quang đã có người yêu mới.