Bàn tay Hoắc Tây bị anh nắm đau.
“Trương Sùng Quang.”
Trương Sùng Quang sực tỉnh, anh ngước mắt nhìn Hoắc Tây, nhìn giọt nước mắt bên khóe mắt cô mà lẩm bấm: “Xin lỗi!”
Nói rồi, anh buông cô ra.
Hoắc Tây lùi lại một bước, nói nhỏ: “Khuya rồi, anh về phòng ngủ đi!”
Trương Sùng Quang không đồng ý: “Tôi muốn ở lại đây.”
Hoắc Tây không nghĩ nhiều: “Chán anh lại bị đau sao? Nghỉ ngơi sớm đi…”
Cô chưa nói xong đã bị Trương Sùng Quang ngắt lời.
Anh hỏi cô: “Bởi vì chân tôi đau, nên tôi không có tư cách ở lại đây phải không? Bởi vì chân tôi đau nên trong mắt cô, tôi chính là một thằng phế vật phải không?”
Cơn tức giận bùng phát một cách khó hiểu, nói xong anh cũng thấy hối hận.