Trương Sùng Quang là người gần nhất.
Tận mắt nhìn ông cụ kính yêu qua đời, trên khuôn mặt là sự bình yên … Thật lâu sau anh mới chớp mắt, nhận ra Hoắc Chấn Đông đã thật sự ra đi.
Ông cụ thiên vị Hoắc Tây nhất, đã đi rồi.
Có lẽ, là đế đoàn tụ với người vợ thân yêu.
Một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt, Trương Sùng Quang vội vàng lau đi, bởi vì người ta nói không thể để nước mắt rơi trên người đã khuất, Trương Sùng Quang không tin vào linh hòn người chết, lúc này lại rất kiêng kị.
Người nhà họ Hoắc đều quỳ xuống, Hoắc Minh bắt đầu dùng khăn ấm lau người cho bố, rút ống dụng cụ ra… Bầu không khí vô cùng u buồn.