Hoắc Chấn Đông đang trong thời khắc hấp hối.
Có lẽ sắp phải rời đi, đầu óc ông cụ thanh tỉnh lần cuối, Hoắc Chấn Đòng mở to mắt nhìn con trai mình, lấm bẩm: “Minh Châu với Lục Khiêm đâu? Sao không thấy chúng?”
Hoắc Minh cúi xuống nói bên tai ông cụ: “Họ
đang đến ròi, máy bay đã hạ cánh.”
“Tốt quá!”
Hoắc Chấn Đông không ngừng lặp lại câu nói này, ông cụ vẫn mong mỏi được gặp lại con gái yêu quý của mình, Minh Châu không thông minh nhưng cũng may mấy năm nay được như ý, thằng nhóc Lục Khiêm cuối cùng cũng không phụ lòng con bé.
Hoắc Chấn Đông khẽ nhắm mắt.
Hoắc Minh cúi đầu, khóe mắt rưng rưng, tuy muốn nói thêm vài lời nhưng ông cũng biết thời gian của Hoắc Chấn Đông không còn nhiều… ông cắn răng gọi con cái vào nói lời cuối với Hoắc Chấn Đông.