Trương Sùng Quang nói xong, chính mình cũng hoảng hổt.
Anh cảm thấy mình như một tên đàn ông yếu đuối, chỉ vì lòng tự trọng ít ỏi của bản thân mà thậm chí không gặp Hoắc Chấn Đông lần cuối, nếu có thế, anh thật sự muổn tự tát mình vài cái.
Hoắc Tây cũng sửng sốt.
Cô không ngờ Trương Sùng Quang lại né tránh đến mức độ này, dù bọn họ đã ly hôn, nhưng khi còn nhỏ ông cũng rất thương Trương Sùng Quang.
Cô nhớ rõ khi còn nhỏ Trương Sùng Quang bị bệnh, bố mẹ không ở thành phố B, chính ông đã trông anh một ngày một đêm.
Hoắc Tây hơi thất vọng.
Nhưng cô không nói gì thêm, ôm Tiếu Hoắc Tinh rời đi.
Tiểu Hoắc Tinh không quá nguyện ý, cô bé ôm vai mẹ kêu lên, cặp mắt đen nhánh to tròn nhìn Trương Sùng Quang… Ngập nước như sắp khóc.