DÙ sao Trương Duệ vẫn còn nhỏ, không giấu được chuyện trong lòng, cậu bé hỏi thẳng: “Vậy cả đời chú sẽ không khá hơn nữa sao?”
Ánh mắt Trương Sùng Quang sâu thẳm.
Anh giao tiếp với con trai hoàn toàn theo cách của đàn ông: “Có lẽ.”
Trương Duệ nhỏ hơn Miên Miên vài tuối, nhưng lại trưởng thành hơn Miên Miên.
Nghe vậy, cậu bé nhìn chằm chằm vào chân Trương Sùng Quang, như thể muốn nhìn ra một điều gì đó… Thật lâu sau, giọng nói nhỏ kiên định cất lên: “Nếu không khỏi được, cháu sẽ chăm sóc chị gái thay chú.”
Nói xong cậu bé tiếp tục chơi với chị gái.
Hốc mắt Trương Sùng Quang nóng bừng, không biết liệu anh có lựa chọn sai hay không.
Bọn nhỏ đều rất ngoan.
Bữa trưa, Trương Sùng Quang xuống lầu ăn cơm với chúng, bọn nhỏ đều có thói quen ngủ trưa, buổi chiều thư ký Tân gửi Miên Miên và Duệ Duệ đến lớp học thêm, trên lầu chỉ còn lại Trương Sùng Quang chăm sóc cho Tiểu Hoắc Tinh.