Trương Sùng Quang cũng không ngờ Hoắc Tây lại hỏi như vậy, một người giỏi giao tiếp như anh cũng ngơ ngẩn trong chốc lát.
Bầu không khí ngưng đọng.
Một lát sau, anh mới nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Cũng là hai tháng qua mới bị.”
Bọn họ chung sống hòa bình, Hoắc Tây vẫn sẵn sàng quan tâm một phần, cô nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể của Tiểu Hoắc Tinh, nói: “Vậy anh uống ít một chút, chú ý sức khỏe.”
Cô nói cực kỳ tự nhiên, Trương Sùng Quang không kìm được mà hỏi: “Em vẫn còn quan tâm anh sao?”
Cơ thể của Hoắc Tây cứng đờ.
Một lát sau, Hoắc Tây đứng thẳng người, giải thích đơn giản về chương trình học của Miên Miên và Duệ Duệ, giọng điệu bình thản nhưng vẫn giữ khoảng cách, cô nói tầm hai, ba phút, còn Trương Sùng Quang yên lặng nghe cô nói.
Tiếu Hoắc Tinh im lặng dán vào ngực anh.