Trương Sùng Quang nhìn tin nhắn đã được gửi đi.
Trong lòng bỗng có chút hối hận, nhưng lại hình như cũng không hối hận lắm… Anh không rõ tương lai của anh và Hoắc Tây sẽ đi về đâu, nhưng hiện giờ anh phải kiêng dè cảm xúc của bọn trẻ.
Anh đã đắm chìm trong thế giới của riêng mình và phớt lờ bọn nhỏ quá lâu rồi.
Có điều anh cũng biết điều này có nghĩa là gì, có nghĩa là một ngày nào đó Hoắc Tây sẽ phát hiện ra sự thật về cái chân què của anh, anh không rõ đến lúc đó cô sẽ phản ứng ra sao, nhưng Trương Sùng Quang nghĩ đã đến lúc anh phải đưa ra lựa chọn. Lúc trước anh quyết định buông tay cô, vậy thì phải thật sự buông bỏ hoàn toàn, không có lý do gì phải trói buộc cô cả đời vì chân anh.
Thư ký Tân nhận ra tâm trạng của anh không tốt, đoán được là chuyện gì đó liên quan đến Hoắc Táy.