Hoắc Tây giật mình thẫn thờ.
Cô không biết liệu mình có còn yêu Trương Sùng Quang hay không, nhưng cô hiếu rõ, từ đầu đến cuối, Hoắc Tây cô chỉ từng yêu một người đàn ông tên Trương Sùng Quang này. Cho dù cô và Trương Sùng Quang đã phải đi đến bước đường như bây giờ, nhưng dù người khác có tốt đến mấy, cũng không thể nào thay thế được Trương Sùng Quang.
Những kỉ niệm ngọt ngào cùng khổ sở đó,
Đều là Trương Sùng Quang mang đến cho cô.
Hoắc Tây không muốn kế việc riêng cho người ngoài, dù sao cô cũng là phụ nữ, đối phương đã hỏi những vấn đề này, rõ ràng là có ý khác, làm sao Hoắc Tây có thể không nhận ra được, cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Luật sư Thấm, mong anh suy xét lại về lần hợp tác này của chúng ta!”
Nói xong, đương nhiên cô sẽ không lên xe anh ta nữa.
Hoắc Tây bước đến ven đường để bắt xe, cô vừa lấy điện thoại ra thì luật sư Thấm đã đuổi theo, hình như anh ta muốn bắt lấy tay cô, nhưng