Anh thở phì phò vịn cửa xe, chân trái của anh run rấy, đau đớn dữ dội.
Tài xế đang không tập trung.
Thư ký Tần vội vã chạy tới mặc kệ làn mưa xối ướt váy của cô ấy, cô ấy mở cửa cho Trương Sùng Quang… Tài xế giật mình, vội vàng chạy xuống đỡ người lên xe, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi Tống Giám đốc Trương, do tôi không phát hiện ra
ngài.”
Tuy tính tình Tổng Giám đốc Trương không tốt nhưng tiền lương cao, cũng đủ nuôi sổng cả gia đình.
Anh ta không muốn đánh mất công việc này.
Anh không trách móc, khó khăn rướn người sang ghế sau xe, biểu cảm lạnh nhạt: “Không sao, lái xe đi!”
Tài xế lại thăm hỏi.
Anh ta giúp thư ký Tần đặt xe lăn lên xe, rồi lặng lẽ xin thư ký Tần nói đỡ cho anh ta vài câu, thư ký Tần thấp giọng nói: “Lái xe nhanh đi, đừng làm những việc vô ích này nữa. Hôm nay tâm trạng của tống Giám đốc Trương không tốt.”
Tài xế biết cô ấy rất khéo léo, liên tục bảo được rồi đi lên xe.
Thư ký Tần cũng lên xe.
Lúc xe chuẩn bị rời đi, Hoắc Tây và người đàn ông vừa nãy cũng đi ra. Lúc Hoắc Tây đến đây xe bị hỏng giữa đường, đối phương là người quen trong giới pháp luật, đang bàn chuyện hợp tác với cô. Anh ta muốn mua cố phần công ty Anh Kiệt, đương nhiên đây cũng chỉ là một trong những nguyên nhân thôi, thứ hai là vì anh ta độc thân, Hoắc Tây cũng độc thân, anh ta muốn theo đuối cô nhờ công việc mà thôi.