Điếu thuốc lá ở giữa hai ngón tay run rấy.
Anh nghe thấy tiếng Hoắc Tây đi bộ, sau khi cô quay lại làm việc, thường đi giày cao gót trong những dịp trang trọng.
Giọng nói trong trẻo vang vọng nơi lối đi nhỏ.
Cũng vọng trong đầu Trương Sùng Quang.
Điếu thuốc lá đốt đến ngón tay anh, đến khi sắp bỏng thì anh mới tỉnh táo lại, đưa tay dập điếu thuốc… Anh không rời khỏi đây ngay lập tức, mà ngồi một mình trên xe lăn, lặng lẽ ngấm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Nhưng anh ngồi thì có thể nhìn thấy được bao xa?
Nhiều nhất là được một nửa so với trước đây.
Nhưng dù vậy, anh vẫn cố chấp ngồi đó, anh không biết mình đang chờ đợi điều gì, cũng không biết mình đang suy nghĩ gì… Anh đang nghĩ xem Hoắc Tây đang làm gì, có phải cô đang nói chuyện cực kỳ vui vẻ với người đàn ông đẹp trai kia hay không.